Văn Dưa hai tuổi rưỡi chậm nói. Trong khi các bạn bé hơn đã buôn chuyện ầm ầm thì Văn Dưa vẫn nói từng từ một, và số từ dùng đúng lúc đúng chỗ có chủ ý vẫn chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Số còn lại là vẹt.
Hôm trước chẳng hiểu hai anh Đậu và Văn Dưa xem phim Ở nhà một mình thế nào mà anh Dưa học được từ Help. Không những nói rất sõi, đúng âm, mà lại còn là một trong những từ được sử dụng rất đúng chỗ nữa. Trèo lên bàn không xuống được: Help... help... help me... Đồ chơi trên cao không lấy được: Ti, help. Bị mẹ mắng, mếu máo và... Help... help...
Hôm nay chủ nhật, sáng trời nắng to. Thời tiết ở Singapore mùa này là mùa đỏng đảnh nhất trong năm với sáng nắng chiều mưa buổi trưa õng ẹo, nên thấy nắng một cái, cả nhà vội vàng khăn gói quả mướp đi ra công viên dọc bờ biển đạp xe đạp. Đạp được chừng nửa tiếng, bố bạn Văn Dưa đề nghị cả nhà đi sang khu nhà mới để giới thiệu với anh Đậu vì anh ấy vẫn chưa biết nhà mình sẽ ở đâu. Nhà mới cách công viên chừng 10 phút đạp xe và dắt bộ qua một cái cầu treo ngang đường cao tốc.
Vì anh Đậu nặng hơn nên bố xung phong đèo Đậu, mẹ đèo Dưa. Bình thường khi đi xe thì bố cho anh Dưa vào ghế đằng trước để anh còn ngắm đường ngắm xe. Nhưng giờ do mẹ sẽ đèo nên anh ngồi ghế đằng sau, chẳng nhìn thấy gì, phải nghiêng ngó. Anh ngồi khúm núm trong ghế, có lẽ là nghi ngại trình độ đi xe đạp của mẹ, mặt mũi thì nghiêm trọng lắm.
Đi được một lúc, do bố đẩy xe có anh Đậu nặng nên tụt lại đằng sau, khuất sau một khúc quanh. Anh Dưa nhìn ngó mãi không thấy bố đâu, bèn mặt mũi hốt hoảng kêu váng trời đất lên: HELPPP HELPPPPP
Lúc ấy mà có chú công an hoặc trưởng khu dân phố đi ngang qua đấy, lại tưởng mẹ là mẹ mìn bắt cóc, thì có phải là chết không?
Tội bắt cóc trẻ em ở Singapore có thể phải chịu mức phạt lên đến tử hình.
Dương Cún
Sunday, 18 November 2012
Thursday, 15 November 2012
Blog #2 - Tiếp tục nhân có blog mới
Mình bắt đầu viết blog từ năm 2001 với một tài khoản của Livejournal, ngoài ra là đã có 3 cái blog khác ở yahoo360, wordpress, và facebook. Nhưng chưa bao giờ thấy "hoảng loạn" vì mình cực dốt nát như cái G+ và Blogger này.
Đến giờ ngoài follow một số blog, viết blog và reply comments, mình vẫn chưa biết:
- Add friends ở đâu.
- Làm thế nào để cho phép mọi người follow blog mình.
- G+ và Blogger/Blogspot là một hay hai? Tại sao mỗi lần thò mặt vào đây là mình lại bấn loạn ko hiểu password nào là password nào? Log in là log vào đâu? Lúc nào mình cũng phải đổi pass vì lần nào log cũng không được.
......
nhiều thứ khác nữa.
Tại mình già, chậm hiểu đi và không nhanh nhẹn hay tại cái blog này khó dùng?
Hic...
Đến giờ ngoài follow một số blog, viết blog và reply comments, mình vẫn chưa biết:
- Add friends ở đâu.
- Làm thế nào để cho phép mọi người follow blog mình.
- G+ và Blogger/Blogspot là một hay hai? Tại sao mỗi lần thò mặt vào đây là mình lại bấn loạn ko hiểu password nào là password nào? Log in là log vào đâu? Lúc nào mình cũng phải đổi pass vì lần nào log cũng không được.
......
nhiều thứ khác nữa.
Tại mình già, chậm hiểu đi và không nhanh nhẹn hay tại cái blog này khó dùng?
Hic...
Tuesday, 13 November 2012
Blog #1 - Nhân có blog mới
Nhân có blog mới thì nói chuyện nhà mới.
Chả là hai vợ chồng mình mới mua nhà. Cái nhà đầu tiên hai vợ chồng sở hữu. Tuy bé tí nhưng vuông vức, và có đủ ban công bếp núc nhà kho và ba phòng ngủ. Đặc biệt là lão chồng bảo cái nhà đầu tiên, mua vĩnh viễn (freehold) luôn cho có ý nghĩa.
Còn hơn một tháng nữa là chuyển về nhà mới. Cả nhà riêng bếp là đã có đầy đủ đồ, còn lại phải mua mới từ đầu.
Lão chồng mấy hôm nay nghỉ ở nhà hùng hục ngồi nghiên cứu nội thất thiết bị... để chuẩn bị sắm sửa. Hai vợ chồng cùng ý tưởng là tối giản. Nhà chật, lại có hai thằng khỉ con nên càng ít đồ, đồ càng đơn giản càng tốt.
Khu nhà này mới xây xong năm 2008, đến năm 2009 thì mới bắt đầu có người chuyển vào sống. Từ 2010 căn hộ này mới cho một cặp vợ chồng người châu Âu thuê. Hai vợ chồng này ở rất sạch sẽ gọn gàng, không có gì phải sửa sang, thậm chí là sơn ve vẫn còn rất mới, không cần phải làm lại. Chỉ riêng cửa sổ phòng hai thằng bắt đầu mở ra cách khoảng 50m tính từ bậc cửa sổ nhưng chủ nhà cũ chưa làm khung bảo vệ. Hai vợ chồng thống nhất là sẽ làm khung cho an toàn.
Trưa nay lão chồng hào hứng bảo Anh nghĩ rồi, chúng ta sẽ làm lưới vô hình (invisible grille). Em ra đây xem này...
Em đã xem rồi và không khả thi anh ạ. Tại vì lưới vô hình khi làm cố định vào cửa sổ thì không kéo ra để lau cửa kính được. Nhà mình thấp nên mưa sẽ không rửa trôi được bụi mà sẽ phải lau.
Ai bảo em thế?
Em đã search ở forum về sửa nhà rồi, đọc cả một topic về các loại khung bảo vệ rồi.
....
Một lúc sau lão chồng lại reo lên Em ơi, anh mua cho em cái tủ này để em đặt tượng Phật làm bàn thờ này.
Không được anh ạ. Bàn thờ phải để màu gỗ chứ không sơn đen sơn trắng được.
....
Một lúc sau lão chồng lại Em ơi xem bộ bàn ăn này đẹp không này?
Và lại... Không được anh ạ... Ghế ăn không có chỗ dựa lưng, vợ anh sẽ lộn cổ khi ngồi ăn mất.
....
Một lúc sau lại Mình mua cái tủ lạnh này đi.
Vợ lão lại nhắc rằng vấn đề tủ lạnh máy giặt máy sấy lò vi sóng lò nướng đã giải quyết xong từ lâu rồi. Giờ chỉ còn máy hút bụi là cần phải mua mới nữa thôi.
Lão chán bảo Thôi anh không nói chuyện đồ nội thất với em nữa.
Có vẻ là công cuộc chuyển nhà sẽ còn rất gian nan.
~ Vàng thị Hoe ~
Chả là hai vợ chồng mình mới mua nhà. Cái nhà đầu tiên hai vợ chồng sở hữu. Tuy bé tí nhưng vuông vức, và có đủ ban công bếp núc nhà kho và ba phòng ngủ. Đặc biệt là lão chồng bảo cái nhà đầu tiên, mua vĩnh viễn (freehold) luôn cho có ý nghĩa.
Còn hơn một tháng nữa là chuyển về nhà mới. Cả nhà riêng bếp là đã có đầy đủ đồ, còn lại phải mua mới từ đầu.
Lão chồng mấy hôm nay nghỉ ở nhà hùng hục ngồi nghiên cứu nội thất thiết bị... để chuẩn bị sắm sửa. Hai vợ chồng cùng ý tưởng là tối giản. Nhà chật, lại có hai thằng khỉ con nên càng ít đồ, đồ càng đơn giản càng tốt.
Khu nhà này mới xây xong năm 2008, đến năm 2009 thì mới bắt đầu có người chuyển vào sống. Từ 2010 căn hộ này mới cho một cặp vợ chồng người châu Âu thuê. Hai vợ chồng này ở rất sạch sẽ gọn gàng, không có gì phải sửa sang, thậm chí là sơn ve vẫn còn rất mới, không cần phải làm lại. Chỉ riêng cửa sổ phòng hai thằng bắt đầu mở ra cách khoảng 50m tính từ bậc cửa sổ nhưng chủ nhà cũ chưa làm khung bảo vệ. Hai vợ chồng thống nhất là sẽ làm khung cho an toàn.
Trưa nay lão chồng hào hứng bảo Anh nghĩ rồi, chúng ta sẽ làm lưới vô hình (invisible grille). Em ra đây xem này...
Em đã xem rồi và không khả thi anh ạ. Tại vì lưới vô hình khi làm cố định vào cửa sổ thì không kéo ra để lau cửa kính được. Nhà mình thấp nên mưa sẽ không rửa trôi được bụi mà sẽ phải lau.
Ai bảo em thế?
Em đã search ở forum về sửa nhà rồi, đọc cả một topic về các loại khung bảo vệ rồi.
....
Một lúc sau lão chồng lại reo lên Em ơi, anh mua cho em cái tủ này để em đặt tượng Phật làm bàn thờ này.
Không được anh ạ. Bàn thờ phải để màu gỗ chứ không sơn đen sơn trắng được.
....
Một lúc sau lão chồng lại Em ơi xem bộ bàn ăn này đẹp không này?
Và lại... Không được anh ạ... Ghế ăn không có chỗ dựa lưng, vợ anh sẽ lộn cổ khi ngồi ăn mất.
....
Một lúc sau lại Mình mua cái tủ lạnh này đi.
Vợ lão lại nhắc rằng vấn đề tủ lạnh máy giặt máy sấy lò vi sóng lò nướng đã giải quyết xong từ lâu rồi. Giờ chỉ còn máy hút bụi là cần phải mua mới nữa thôi.
Lão chán bảo Thôi anh không nói chuyện đồ nội thất với em nữa.
Có vẻ là công cuộc chuyển nhà sẽ còn rất gian nan.
~ Vàng thị Hoe ~
Subscribe to:
Comments (Atom)